Ngày 12/10/2019 bà Margarete Bause, Dân biểu Quốc hội Liên bang Đức, đã thông báo trên Facebook chính thức nhận bảo trợ cho Hoàng Đức Bình, một nhà hoạt động bảo vệ nhân quyền và môi trường Việt Nam, theo chương trình “Dân biểu bảo vệ dân biểu” của Quốc hội.
Vậy là Hội nghị Trung ương lần thứ 11 đã không có bất cứ Nghị quyết nào về Biển Đông. Giờ đây, những ai quan tâm đến các động thái của Việt Nam chống lại sự lộng hành của Trung Quốc tại khu vực Bãi Tư Chính, chỉ còn lại một niềm tin phập phù như ngọn nến trước gió. Lấy đâu ra “khí thế mới”, “xung lực mới” như lời hiệu triệu của Tổng chủ khi những khó khăn, thách thức từ nay chính ông cũng thừa nhận, sẽ khác xa so với trước đây, nhưng các biện pháp đối phó thì lại y hệt như cũ.
Chẳng dám phạm thượng đưa “cậu ông Trời” ra để ví với Tổng chủ Nguyễn Phú Trọng. Chẳng qua dựa vào câu chuyện dân gian để bàn về việc Hà Nội liệu có dám khởi kiện Bắc Kinh. Hơn ba tháng nay, Trung Quốc cho tàu đủ loại vào ra vùng đặc quyền kinh tế (EEZ) và thềm lục địa (CS) của Việt Nam như chốn không người mà mãi cho đến hôm 7/10 ông Trọng vẫn ngậm tăm như hến.
Có những bạn trẻ hỏi: “Vụ ô nhiễm không khí Hà Nội thật kinh khủng. Mình có thể yêu cầu Đại biểu Quốc hội lên tiếng không? Mình có thể yêu cầu họ phát biểu chất vấn chính phủ trên báo chí và diễn đàn Quốc hội không?”
Trung Quốc như con hổ đói, càng nhân nhượng nó càng hung hãn muốn nuốt trọn 'con mồi'. Vì vậy ý nghĩa nổi bật của ngày sinh hoạt khoa học hôm 6/10 là sự khẳng định đối với tính tất yếu của việc phải khởi kiện Trung Quốc. Luận điểm “khởi kiện” dựa vào niềm tin sắt đá, ý chí mãnh liệt đối với “trật tự dựa trên luật pháp quốc tế” (LPQT)”…
Ngay từ bước đầu tiên, Bộ Tài Nguyên Môi trường là cơ quan mang chức năng theo dõi chất lượng không khí đã thất bại trong việc phát hiện ra tình trạng ô nhiễm. Người dân thông qua ứng dụng phần mềm đo quan trắc không khí IQAir AirVisual, đã phát hiện và báo động cho nhau trên mạng xã hội về tình trạng không khí độc hại trước cả khi Bộ Tài nguyên Môi trường thừa nhận sự nghiêm trọng của tình trạng ô nhiễm.
Nhưng tấm huân chương nào cũng có hai mặt. Ở trường hợp ông Nguyễn Văn Bảy, những lời khen ngợi của dân “Nếu không có ông….” cũng chính là lời tố cáo bản chất cơ hội, vô ơn, xem dân như đầy tớ và của cái thể chế mà ông đã chiến đấu cho nó.
Nay là lúc Hà Nội phải “đi xa” hơn các âm mưu thường trực và thâm hiểm của Tàu thì mới có hy vọng hoá giải được các nguy cấp về an ninh và phát triển, cũng như thoát khỏi tình trạng “tứ cố vô thân” của quốc gia trong thời điểm dầu sôi lửa bỏng hiện nay.
Tình trạng Việt Nam hiện rất nguy nan, đặt trong bối cảnh phức tạp của thế giới, đặc biệt cuộc thương chiến Mỹ - Hoa, cho đến nay đủ căn cứ để khẳng định: Không có một thỏa thuận tốt đẹp nào diễn ra cả.
Rõ ràng, sự tham gia của người dân, dù là trong vấn đề tưởng chừng ít tính chính trị như biến đổi khí hậu, vẫn là điều mà chính quyền không muốn, vì điều đó đồng nghĩa với việc chính quyền phải chia sẻ quyền lực nhiều hơn với dân chúng, và từ đây các yếu tố cho một xã hội dân chủ sẽ đơm hoa.
Ngày xưa, sau 1975, chủ trương lý lịch khắc nghiệt đã đẩy hàng triệu người Việt Nam ra biển, “cái cột đèn có chân nó cũng vượt biên”. Qua thời tị nạn chính trị là đến tị nạn kinh tế khi thiếu đói hoành hành khắp cả nước. Khi miếng ăn không còn quá thiếu thốn thì các chính sách giáo dục thảm họa khiến dẫn đến cuộc tị nạn giáo dục ra khắp các nước văn minh hơn. Rồi bây giờ là thời của tị nạn môi trường. Rời bỏ đất nước để được thở!
Không nổi tiếng như quần thể bốn cái cồn Long-Lân-Quy-Phụng ở Bến Tre (nhưng cũng vì vậy mà đôi chỗ đã bị thương mại hóa khá nhiều), ở Sóc Trăng có cù lao Dung vẫn còn hoang sơ lắm. Ngoài mấy cái nhà nghỉ trước giờ hầu hết phục vụ cho dân môi giới bán cá tôm và các dịch vụ cho việc nuôi tôm cá, cù lao Dung hầu như chẳng có cái gì riêng cho khách vãng lai.
Trả lời câu hỏi “Tại sao ngày 23/9 HD-8 rút khỏi Bãi Tư Chính?” đơn giản chỉ là thế này: HD-8 rút ra rồi lại đẩy vào như chơi. Một khi đường lối chung đã vậy rồi thì tất cả chỉ là “diễn”. Vào hay ra cũng là “diễn”. Mà phải “diễn” thật khéo để khán giả đừng bức xúc. Khán giả mà bức xúc thì “rách việc” lắm.
Ngoài dạy đọc, dạy viết, thiên hạ có thể dạy gì cho lũ trẻ trên dưới mươi tuổi không được đến trường? Cộng hòa Trung Phi dùng tiếng Pháp, cậu Sơn thú thật là mù Pháp ngữ, phải dạy lũ trẻ ở Cộng hòa Trung Phi thông qua… phiên dịch, thành ra chắc chắn cậu Sơn không thể dạy đọc, dạy viết. Vậy cậu Sơn dạy gì mà kiên quyết không… khoe?
Với cách hành xử của chính quyền VN, Bắc Kinh có thể “đọc vị” được rằng, mình đánh nó mà nó vẫn “ôm chân mình” xin cải thiện quan hệ. Đánh tiếp, nó dí súng vào đầu dân, bảo với dân “hãy ngồi yên”. Đánh liên tục nữa thì nó đổ lỗi cho “các hoạt động của nước ngoài” chứ đâu dám phê phán mình. Và kết quả là, ngày 18/9/2019, người phát ngôn BNGTQ Cảnh Sảng đã tố cáo trước thế giới “Việt Nam vi phạm nghiêm trọng quyền và lợi ích của Trung Quốc".
Nhận xét
Đăng nhận xét